Tin tức thư viện

Chức năng Dừng xem quảng cáo trên violet.vn

12087057 Kính chào các thầy, cô! Hiện tại, kinh phí duy trì hệ thống dựa chủ yếu vào việc đặt quảng cáo trên hệ thống. Tuy nhiên, đôi khi có gây một số trở ngại đối với thầy, cô khi truy cập. Vì vậy, để thuận tiện trong việc sử dụng thư viện hệ thống đã cung cấp chức năng...
Xem tiếp

Hỗ trợ kĩ thuật

  • (024) 62 930 536
  • 091 912 4899
  • hotro@violet.vn

Liên hệ quảng cáo

  • (024) 66 745 632
  • 096 181 2005
  • contact@bachkim.vn

Tìm kiếm Tư liệu Giáo dục

Nhà thơ Phạm Tiến Duật

PhamtienduataNDT0ajpg
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn: Nguyễn Hùng sưu tầm
Người gửi: Nguyễn Hùng (trang riêng)
Ngày gửi: 11h:31' 06-08-2010
Dung lượng: 10.1 KB
Số lượt tải: 22
Mô tả:

http://phuoctienb.violet.vn/document/create/cat_id/3410018

Phạm Tiến Duật sinh ngày 14/1/1941 tại Thanh Ba, Phú Thọ, trong một gia đình có cha là nhà giáo còn mẹ làm ruộng. Sau khi tốt nghiệp Đại học Sư phạm Hà Nội, ông nhập ngũ và chiến đấu hơn chục năm trời trên tuyến đường Trường Sơn khốc liệt. Hoà bình lập lại, nhà thơ trở về làm việc tại Ban Văn nghệ, Hội Nhà văn Việt Nam. Trước khi lâm trọng bệnh, ông là phó trưởng ban đối ngoại của Hội Nhà văn.

Những năm tháng chiến tranh để lại dấu ấn sâu đậm trong thơ Phạm Tiến Duật. Với những bài thơ nổi tiếng như NhớTiểu đội xe không kínhLửa đènGửi em cô thanh niên xung phong..., Phạm Tiến Duật được coi là "ngọn lửa đèn" của một thế hệ nhà thơ trưởng thành trong kháng chiến chống Mỹ. Thơ ông hồn nhiên, hóm hỉnh, giàu tính lạc quan với những phát hiện thú vị, đầy chất lính. Các tập thơ chính của Phạm Tiến Duật gồm có: Vầng trăng quầng lửa (1970); Thơ một chặng đường (1971), Ở hai đầu núi (1981), Nhóm lửa (1996), Tiếng bom và tiếng chuông chùa(trường ca, 1997), Tuyển tập Phạm Tiến Duật (2007)...

Thơ Phạm Tiến Duật

Nhớ

Cái vết thương xoàng mà đi viện 
Hàng còn chờ đó tiếng xe reo 
Nằm ngửa nhớ trăng nằm nghiêng nhớ bến 
Nôn nao ngồi dậy nhớ lưng đèo.

Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây (trích)

Cùng mắc võng trên rừng Trường Sơn 
Hai đứa ở hai đầu xa thẳm 
Đường ra trận mùa này đẹp lắm 
Trường Sơn Đông nhớ Trường Sơn Tây.

Một dãy núi mà hai màu mây 
Nơi nắng nơi mưa, khí trời cũng khác 
Như anh với em, như Nam với Bắc 
Như Đông với Tây một dải rừng liền.

Trường Sơn Tây anh đi, thương em 
Bên ấy mưa nhiều, con đường gánh gạo 
Muỗi bay rừng già cho dài tay áo 
Rau hết rồi, em có lấy măng không...

Bài thơ về tiểu đội xe không kính (trích)

Không có kính không phải vì xe không có kính
Bom giật bom rung kính vỡ đi rồi
Ung dung buồng lái ta ngồi
Nhìn đất trời, nhìn thẳng

Nhìn thấy gió vào xoa mắt đắng
Nhìn thấy con đường chạy thẳng vào tim
Thấy sao trời và đột ngột cánh chim
Như sa, như ùa vào buồng lái

Không có kính ừ thì có bụi
Bụi phun tóc trắng như người già
Chưa cần rửa phì phèo châm điếu thuốc
Nhìn nhau mặt lấm cười ha ha...


 


Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến